秋日感怀三首 其三

清代 顾绍敏
秋来无事不伤神,风物从教又一新。沙雁隔云将别浦,寒蛩覆业渐依人。 中郎应自怜焦尾,巧匠何堪笑斫轮。只有闲情忘未得,柴门还对旧松筠。
qiū lái shì shāng shén   fēng cóng jiào yòu xīn shā yàn yún jiāng bié   hán qióng jiàn rén
zhōng láng yīng lián jiāo wěi   qiǎo jiàng kān xiào zhuó lún zhǐ yǒu xián qíng wàng wèi   chái mén hái duì jiù sōng yún