秋日感怀

宋代 陈亮
白露下庭树,忽然天地秋。萧条海上望,怆恻令人愁。 世路日梗纷,干戈满中州。王业岂不广,居然如缀旒。 嗟彼徇名人,尚爱关内侯。南琛效职贡,尽逐沧溟舟。 印绶何累累,报国无良筹。独有云台子,深怀蹙额忧。
bái xià tíng shù   rán tiān qiū xiāo tiáo hǎi shàng wàng   chuàng lìng rén chóu
shì gěng fēn   gān mǎn zhōng zhōu wáng guǎng 广   rán zhuì liú
jiē xùn míng rén   shàng ài guān nèi hóu nán chēn xiào zhí gòng   jǐn zhú cāng míng zhōu
yìn shòu lěi lěi   bào guó liáng chóu yǒu yún tái zi   shēn huái 怀 é yōu