秋日感愤二首

宋代 王令
坐睨归鸿起自嗟,西风吹落泪痕斜。 聚书老懒堆尘楮,利剑寒酸蛰铁蛇。 自是卧龙犹戢角,浪嗟穴虎向生牙。 从来思掷班佣笔,况是西山旧有家。
zuò guī hóng 鸿 jiē   西 fēng chuī luò lèi hén xié  
shū lǎo lǎn duī chén chǔ   jiàn hán suān zhé tiě shé  
shì lóng yóu jiǎo   làng jiē xué xiàng shēng  
cóng lái zhì bān yōng   kuàng shì 西 shān jiù yǒu jiā