秋日二首

唐代 李世民
菊散金风起,荷疏玉露圆。将秋数行雁,离夏几林蝉。 云凝愁半岭,霞碎缬高天。还似成都望,直见峨眉前。 爽气澄兰沼,秋风动桂林。露凝千片玉,菊散一丛金。 日岫高低影,云空点缀阴。蓬瀛不可望,泉石且娱心。
sàn jīn fēng   shū yuán jiāng qiū shù xíng yàn   xià lín chán
yún níng chóu bàn lǐng   xiá suì xié gāo tiān hái shì chéng wàng   zhí jiàn é méi qián
shuǎng chéng lán zhǎo   qiū fēng dòng guì lín níng qiān piàn   sàn cóng jīn
xiù gāo yǐng   yún kōng diǎn zhuì yīn péng yíng wàng   quán shí qiě xīn