秋日独酌

宋代 陆游
草木秋始繁,黄碧照篱落,虽云各有时,意绪终索莫。 老人固多感,对此聊命酌。 风霜肃万物,过雁在寥廓。 吾当识其大,微物不足托。 何以豁旷怀,短章可时作。
cǎo qiū shǐ fán   huáng zhào luò   suī yún yǒu shí   zhōng suǒ
lǎo rén duō gǎn   duì liáo mìng zhuó
fēng shuāng wàn   guò yàn zài liáo kuò
dāng shí   wēi tuō
huō kuàng huái 怀   duǎn zhāng shí zuò