秋日登滕王阁

清代 彭孙遹
客路逢秋思易伤,江天烟景正苍凉。 依然极浦生秋水,终古寒潮送夕阳。 高士几回亭草绿?梅仙一去岭云荒。 临风不见南来雁,书札何由达豫章?
féng qiū shāng   jiāng tiān yān jǐng zhèng cāng liáng
rán shēng qiū shuǐ   zhōng hán cháo sòng yáng
gāo shì huí tíng cǎo 绿   méi xiān lǐng yún huāng
lín fēng jiàn nán lái yàn   shū zhá yóu zhāng