秋日登陶然亭

清代 王昌麟
元蝉无停号,升高纵遐瞩。四望增人愁,蒹葭萋以绿。 秋气吐商声,清风激城曲。洿池涸寒流,遥山罩晴旭。 故乡有广泽,水深蒲苇足。霜天一登眺,但见群鸥浴。 朅来京华游,空殚米廪粟。冉冉徂六龄,何为自局促。 身无淩霄羽,八纮安可烛。蓼虫不知辛,谁与问黄鹄。
yuán chán tíng hào   shēng gāo zòng xiá zhǔ wàng zēng rén chóu   jiān jiā 绿
qiū shāng shēng   qīng fēng chéng 洿 chí hán liú   yáo shān zhào qíng
xiāng yǒu guǎng 广   shuǐ shēn wěi shuāng tiān dēng tiào   dàn jiàn qún ōu
qiè lái jīng huá yóu   kōng dān lǐn rǎn rǎn liù líng   wéi
shēn líng xiāo   hóng ān zhú liǎo chóng zhī xīn   shuí wèn huáng