秋日惨淡

明代 刘基
秋日惨淡兮秋风其飔。白露既下兮繁霜继之。檗离其根兮叶脱其枝。 丰者黝颜兮柔者就萎,登高望远兮涕泗滂沱。松柏稀少兮蒲柳何多。 露不盈条兮霜晨以晞,岁晏玄冰兮知将奈何。
qiū cǎn dàn qiū fēng bái xià fán shuāng zhī gēn tuō zhī
fēng zhě yǒu yán róu zhě jiù wēi   dēng gāo wàng yuǎn pāng tuó sōng bǎi shǎo liǔ duō
yíng tiáo shuāng chén   suì yàn xuán bīng zhī jiāng nài