秋日病馀

宋代 戴复古
桂子吹香风露深,老夫吟了听蝉吟。 秋来賸有行山兴,病后全无涉世心。 诗苦积成双白发,酒豪轻用万黄金。 平生意气今如许,独抱传家一破琴。
guì chuī xiāng fēng shēn   lǎo yín le tīng chán yín
qiū lái shèng yǒu xíng shān xīng   bìng hòu quán shè shì xīn
shī chéng shuāng bái   jiǔ háo qīng yòng wàn huáng jīn
píng shēng jīn   bào chuán jiā qín