秋日病蝇

宋代 孙谔
秋蝇病不起,隐隐覆墙端。热处声相乱,寒时飞却难。 无须挥扇逐,已惜抱形残。当日趋炎态,可教冷眼看。
qiū yíng bìng   yǐn yǐn qiáng duān chù shēng xiāng luàn   hán shí fēi què nán
huī shàn zhú   bào xíng cán dāng yán tài   jiào lěng yǎn kàn