秋日避难疁东柬智含

明代 夏完淳
昨夜秋风起洞庭,三山落木晓风轻。亲朋相态浑如梦,湖海生涯敢独醒。 我已无家随汗漫,知君愁坐独俜伶。故人频洒河桥泪,南国招魂感鹡鸰。
zuó qiū fēng dòng tíng   sān shān luò xiǎo fēng qīng qīn péng xiāng tài hún mèng   hǎi shēng gǎn xǐng    
jiā suí hàn màn   zhī jūn chóu zuò pīng líng rén pín qiáo lèi nán   guó zhāo hún gǎn líng