秋日

唐代 温庭筠
爽气变昏旦,神皋遍原隰。烟华久荡摇,石涧仍清急。 柳暗山犬吠,蒲荒水禽立。菊花明欲迷,枣叶光如湿。 天籁思林岭,车尘倦都邑。譸张夙所违,悔吝何由入。 芳草秋可藉,幽泉晓堪汲。牧羊烧外鸣,林果雨中拾。 复此遂闲旷,翛然脱羁絷。田收鸟雀喧,气肃龙蛇蛰。 佳节足丰穰,良朋阻游集。沉机日寂寥,葆素常呼吸。 投迹倦攸往,放怀志所执。良时有东菑,吾将事蓑笠。
shuǎng biàn hūn dàn   shén gāo biàn yuán yān huá jiǔ dàng yáo   shí jiàn réng qīng
liǔ àn shān quǎn fèi   huāng shuǐ qín huā míng   zǎo guāng shī 湿
tiān lài lín lǐng   chē chén juàn zhōu zhāng suǒ wéi   huǐ lìn yóu
fāng cǎo qiū   yōu quán xiǎo kān yáng shāo wài míng   lín guǒ zhōng shí
suì xián kuàng   xiāo rán tuō zhí tián shōu niǎo què xuān   lóng shé zhé
jiā jié fēng ráng   liáng péng yóu chén liáo   bǎo cháng
tóu juàn yōu wǎng   fàng huái 怀 zhì suǒ zhí liáng shí yǒu dōng   jiāng shì suō