秋日

唐代 杜牧
有计自安业,秋风罢远吟。买山惟种竹,对客更弹琴。 烟起药厨晚,杵声松院深。闲眠得真性,惆怅旧时心。
yǒu ān   qiū fēng yuǎn yín mǎi shān wéi zhǒng zhú   duì gèng tán qín
yān yào chú wǎn   chǔ shēng sōng yuàn shēn xián mián zhēn xìng   chóu chàng jiù shí xīn