秋日

宋代 严羽
西风催我转胡床,坐落秋山午梦凉。蝉老树深音响别,满天风雨带斜阳。
西 fēng cuī zhuǎn chuáng   zuò luò qiū shān mèng liáng chán lǎo shù shēn yīn xiǎng bié mǎn   tiān fēng dài xié yáng