秋日

宋代 蔡松年
风萤开阖度松阴,松下飘然倦客心。几点清光照凉夜,何时远寺得幽寻。
fēng yíng kāi sōng yīn   sōng xià piāo rán juàn xīn diǎn qīng guāng zhào liáng   shí yuǎn yōu xún