秋热次高仲贻韵

宋代 林季仲
痴暑如痴人,吝权不肯脱。 凉风戒七月,尚贪朝夕活。 云雷动地来,一夜雨声潭{左氵右聒}。 老火无晶光,奔迸气褫夺。 我思疏仲翁,千载犹饥渴。 父子腰金黄,照眼光泼泼。 车马趋其门,市井等讙聒。 从容相与言,身名如聚沫。 功成不还乡,患至将谁掇。 相随出关去,浩然不可遏。 挽饮东都门,颓颜酒微抹。 迎迓走儿童,争取霜髯捋。 歌呼接日夜,弹筑杂击钵。 时时问余金,趣卖供酾割。 落落丈人行,器度自轩豁。 子孙汝何知,徒蹙求田頞。 迩来宦途险,凭谁为铲{左发右刂}。 冥行罥荆刺,进退俱有括。 胡不观四时,寒暑递推斡。 强聒不知几,斥逐齐旱魃。 得失何怪事,书空漫咄咄。 要须慎其初,毋轻弦去筈。 我本一散翁,涉世多迂阔。 何如二大夫,安枕无臲卼。
chī shǔ chī rén   lìn quán kěn tuō  
liáng fēng jiè yuè   shàng tān zhāo huó  
yún léi dòng lái   shēng tán   { zuǒ shui yòu guā   }  
lǎo huǒ jīng guāng   bēn bèng chǐ duó  
shū zhòng wēng   qiān zǎi yóu  
yāo jīn huáng   zhào yǎn guāng  
chē mén   shì jǐng děng huān guā  
cóng róng xiāng yán   shēn míng  
gōng chéng huán xiāng   huàn zhì jiāng shuí duō  
xiāng suí chū guān   hào rán è  
wǎn yǐn dōng dōu mén   tuí yán jiǔ wēi  
yíng zǒu ér tóng   zhēng shuāng rán  
jiē   dàn zhù  
shí shí wèn jīn   mài gōng shāi  
luò luò zhàng rén xíng   xuān huò  
sūn zhī   qiú tián è  
ěr lái huàn xiǎn   píng shuí wèi chǎn   { zuǒ yòu dāo   }  
míng xíng juàn jīng   jìn tuì 退 yǒu kuò  
guān shí   hán shǔ tuī  
qiáng guō zhī   chì zhú hàn  
shī guài shì   shū kōng màn duō duō  
yào shèn chū   qīng xián kuò  
běn sàn wēng   shè shì duō kuò  
èr dài   ān zhěn niè