秋热次高仲贻韵

宋代 林季仲
坐我甑釜中,逾月不得脱。 劳生亦何聊,喘喘觅少活。 驾言往空谷,卧听惊濑{左氵右聒}。 遭逢褦襶子,此事又中夺。 天公不我怜,定为化邓渴。 一夜翻河汉,散作珠玑泼。 檐垂素练直,柏枕鸣聒聒。 更饶窗户间,萧瑟溅飞沫。 老火谢余晖,削迹去如掇。 乃知造化心,潜通本无遏。 繁暑移清凉,变化在一抹。 田父有喜言,侬得垄穗捋。 却忆灌溉时,搰搰抱瓮钵。 王者仁如天,寸物恶伤割。 独爱夏日长,器度何不豁。 向隅泣一夫,满堂蹙其頞。 余凉止殿阁,芜垢直可{左发右刂}。 我愿均此施,远尔归囊括。 措意肤寸间,六合可旋斡。 宁容凶逆俦,肆虐为旱魃。 掣电备麾旟,鞭雷供叱咄。 号令挟风行,声飞齐万筈。 腥羶悉荡攘,再见天地阔。 孰与长畏人,朝夕怀臲卼。
zuò zèng zhōng   yuè de tuō  
láo shēng liáo   chuǎn chuǎn shǎo huó  
jià yán wǎng kōng   tīng jīng lài   { zuǒ shui yòu guā   }  
zāo féng nài dài zi   shì yòu zhōng duó  
tiān gōng lián   dìng wèi huà dèng  
fān hàn   sàn zuò zhū  
yán chuí liàn zhí   bǎi zhěn míng guō guō  
gèng ráo chuāng hu jiān   xiāo jiàn fēi  
lǎo huǒ xiè huī   xiāo duō  
nǎi zhī zào huà xīn   qián tōng běn è  
fán shǔ qīng liáng   biàn huà zài  
tián yǒu yán   nóng lǒng suì  
què guàn gài shí   bào wèng  
wáng zhě rén tiān   cùn è shāng  
ài xià zhǎng   huō  
xiàng   mǎn táng è  
liáng zhǐ diàn 殿   gòu zhí   { zuǒ yòu dāo   }  
yuàn jūn shī   yuǎn ěr guī náng kuò  
cuò cùn jiān   liù xuán  
níng róng xiōng chóu   nüè wèi hàn  
chè diàn bèi huī   biān léi gōng chì duō  
hào lìng xié fēng xíng   shēng fēi wàn kuò  
xīng shān dàng rǎng   zài jiàn tiān kuò  
shú zhǎng wèi rén   zhāo huái 怀 niè