秋热

宋代 王安石
火腾为虐不可摧,屋窄无所逃吾骸。 织芦编竹继檐宇,架以松栎之条枚。 岂惟宾至得清坐,因有余地苏陪台。 愆阳陵秋更暴横,焮我欲作昆明灰。 金流玉熠何足怪,鸟焚鱼烂为可哀。 忆我少时亦值此,翛然但以书自埋。 老衰奄奄气易夺,抚卷岂复能低徊。 西风忽送中夜湿,六合一气窑新开。 帘窗幕户便防冷,且恐霰雪相寻来。
huǒ téng wèi nüè cuī   zhǎi suǒ táo hái
zhī biān zhú yán   jià sōng zhī tiáo méi
wéi bīn zhì qīng zuò   yīn yǒu péi tái
qiān yáng líng qiū gèng bào héng   xìn zuò kūn míng huī
jīn liú guài   niǎo fén làn wèi āi
shǎo shí zhí   xiāo rán dàn shū mái
lǎo shuāi yǎn yǎn duó   juǎn néng huí
西 fēng sòng zhōng shī 湿   liù yáo xīn kāi
lián chuāng biàn 便 fáng lěng   qiě kǒng xiàn xuě xiāng xún lái