秋气篇

明代 徐祯卿
边城秋气肃,夜惨角声长。 废草烟中绿,寒云塞上黄。 万里警烽火,十载忆河梁。 闻砧俱掩泣,见月共愁乡。 亦有观津妇,仍闻洛下妆。 啼粉生阴藓,孤衾恋故香。 当窗工织素,织指怯缝裳。 络纬萧萧雨,蒹葭夜夜霜。 镜尘深一尺,书泪漫千行。 妾心岂畏晚,思君诚可伤。
biān chéng qiū   cǎn jiǎo shēng zhǎng  
fèi cǎo yān zhōng 绿   hán yún sāi shàng huáng  
wàn jǐng fēng huǒ   shí zài liáng  
wén zhēn yǎn   jiàn yuè gòng chóu xiāng  
yǒu guān jīn   réng wén luò xià zhuāng  
fěn shēng yīn xiǎn   qīn liàn xiāng  
dāng chuāng gōng zhī   zhī zhǐ qiè fèng shang  
luò wěi xiāo xiāo   jiān jiā shuāng  
jìng chén shēn chǐ   shū lèi màn qiān xíng  
qiè xīn wèi wǎn   jūn chéng shāng