秋晴欲出城以事不果

宋代 陆游
古人已去不可回,今人日夜归泉台。 浮生细看只此是,到死自苦何为哉?矜名饰诈竟一世,忍寒触热忘其骸。 不令金樽映翠杓,坐待白骨生苍苔。 清秋九月瘴如洗,白盐千仞高崔嵬。 荒庭落叶不可扫,惟有丛菊争先开。 瀼西黄柑霜落爪,溪口赤梨丹染腮,熊肪玉洁美香饭,鮓脔花糁宜新醅。 南窗病起亦萧散,甚欲往探城西梅。 一官底处不败意,正用此时持事来!
rén huí   jīn rén guī quán tái  
shēng kàn zhī shì   dào wéi zāi   jīn míng shì zhà jìng shì   rěn hán chù wàng hái  
lìng jīn zūn yìng cuì sháo   zuò dài bái shēng cāng tái  
qīng qiū jiǔ yuè zhàng   bái yán qiān rèn gāo cuī wéi  
huāng tíng luò sǎo   wéi yǒu cóng zhēng xiān kāi  
ráng 西 huáng gān shuāng luò zhǎo   kǒu chì dān rǎn sāi   xióng fáng jié měi xiāng fàn   zhǎ luán huā sǎn xīn pēi  
nán chuāng bìng xiāo sàn   shén wǎng tàn chéng 西 méi  
guān chǔ bài   zhèng yòng shí chí shì lái