秋晴见天际飞鸿有感

宋代 陆游
新晴天宇色正青,群鸿高骞在冥冥。 儿童相呼共仰视,我亦扶杖来中庭。 丰年到处稻粱满,胡不暂下栖沙汀?应须江海寄旷快,肯为霜雪嗟飘零!书生可笑不自喜,憔悴久翦笼中翎。 鸥波万里每媿杜,鹤化千载知非丁。 风前哀号漫激烈,月下孤影常伶竮。 诗成欲写复嬾去,诵似溪友声泠泠。
xīn qíng tiān zhèng qīng   qún hóng 鸿 gāo qiān zài míng míng
ér tóng xiāng gòng yǎng shì   zhàng lái zhōng tíng
fēng nián dào chù dào liáng mǎn   zàn xià shā tīng   yìng jiāng hǎi kuàng kuài   kěn wèi shuāng xuě jiē piāo líng   shū shēng xiào   qiáo cuì jiǔ jiǎn lóng zhōng líng
ōu wàn měi kuì 媿   huà qiān zǎi zhī fēi dīng
fēng qián āi háo màn liè   yuè xià yǐng cháng líng pīng
shī chéng xiě lǎn   sòng shì yǒu shēng líng líng