秋晴

宋代 刘敞
浮飙解重阴,白日丽青天。凛凛秋气肃,萧萧风景鲜。 脂车驾我马,览物往于田。幽兴未能尽,中途复来旋。 古人不可及,独往秖自怜。岂若偃吾室,优游以忘年。
biāo jiě zhòng yīn   bái qīng tiān lǐn lǐn qiū   xiāo xiāo fēng jǐng xiān
zhī chē jià   lǎn wǎng tián yōu xīng wèi néng jǐn   zhōng lái xuán
rén   wǎng zhī lián ruò yǎn shì   yōu yóu wàng nián