秋清

唐代 杜甫
高秋苏病气,白发自能梳。药饵憎加减,门庭闷扫除。 杖藜还客拜,爱竹遣儿书。十月江平稳,轻舟进所如。
gāo qiū bìng   bái néng shū yào ěr zēng jiā jiǎn   mén tíng mèn sǎo chú
zhàng hái bài   ài zhú qiǎn ér shū shí yuè jiāng píng wěn   qīng zhōu jìn suǒ