鞦韆
吾今两鬓已成丝,每每逢春独自悲。最恨鞦韆无力上,风流不比少年时。
wú
吾
jīn
今
liǎng
两
bìn
鬓
yǐ
已
chéng
成
sī
丝
,
měi
每
měi
每
féng
逢
chūn
春
dú
独
zì
自
bēi
悲
zuì
。
hèn
最
qiū
恨
qiān
鞦
wú
韆
lì
无
shàng
力
fēng
上
,
liú
风
bù
流
bǐ
不
shào
比
nián
少
shí
年
时
。