秋暮

唐代 贾岛
北门杨柳叶,不觉已缤纷。值鹤因临水,迎僧忽背云。 白须相并出,清泪两行分。默默空朝夕,苦吟谁喜闻。
běi mén yáng liǔ   jué bīn fēn zhí yīn lín shuǐ   yíng sēng bèi yún
bái xiāng bìng chū   qīng lèi liǎng xíng fēn kōng zhāo   yín shuí wén