秋末入匡山船行八首

唐代 贯休
楚国茱萸月,吴吟梨栗船。远游无定所,高卧是何年。 浪卷纷纷叶,樯冲澹澹烟。去心还自喜,庐岳倚青天。 芦苇深花里,渔歌一曲长。人心虽忆越,帆态似浮湘。 石獭衔鱼白,汀茅浸浪黄。等闲千万里,道在亦无妨。 岛上离家化,茅茨竹户开。黄桑双鹊喜,白日有谁来。 担浪浇秋芋,缘滩取净苔。回头深自愧,旧业本蒿莱。 匡阜层层翠,修江叠叠波。从来未曾到,此去复如何。 水庙寒鸦集,沙村夕照多。谁如垂钓者,孤坐鬓皤皤。 晚泊苍茫浦,风微浪亦粗。估喧如亥合,樯密似林枯。 地峻湖无□,潮寒蚌有珠。东西无定所,何用问前途。 岛香思贾岛,江碧忆清江。囊橐谁相似,馋慵世少双。 鼍惊入窟月,烧到系船桩。谩有归乡梦,前头是楚邦。 南北虽无适,东西亦似萍。霞根生石片,象迹坏沙汀。 莽莽蒹葭赤,微微蜃蛤腥。因思范蠡辈,未免亦飘零。 晓色千樯去,长江八月时。雨淙山骨出,槔擉岸形卑。 野水畬田黑,荒汀独鸟痴。如今是清世,谁道出山迟。
chǔ guó zhū yuè   yín chuán yuǎn yóu dìng suǒ   gāo shì nián
làng juǎn fēn fēn   qiáng chōng dàn dàn yān xīn hái   yuè qīng tiān
wěi shēn huā   zhǎng rén xīn suī yuè   fān tài shì xiāng
shí xián bái   tīng máo jìn làng huáng děng xián qiān wàn   dào zài fáng
dǎo shàng jiā huà   máo zhú kāi huáng sāng shuāng què   bái yǒu shuí lái
dān làng jiāo qiū   yuán tān jìng tái huí tóu shēn kuì   jiù běn hāo lái
kuāng céng céng cuì   xiū jiāng dié dié cóng lái wèi céng dào  
shuǐ miào hán   shā cūn zhào duō shuí chuí diào zhě   zuò bìn
wǎn cāng máng   fēng wēi làng xuān hài   qiáng shì lín
jùn     cháo hán bàng yǒu zhū dōng 西 dìng suǒ   yòng wèn qián
dǎo xiāng jiǎ dǎo   jiāng qīng jiāng náng tuó shuí xiāng   chán yōng shì shǎo shuāng
tuó jīng yuè   shāo dào chuán zhuāng mán yǒu guī xiāng mèng   qián tou shì chǔ bāng
nán běi suī shì   dōng 西 shì píng xiá gēn shēng shí piàn   xiàng huài shā tīng
mǎng mǎng jiān jiā chì   wēi wēi shèn xīng yīn fàn bèi   wèi miǎn piāo líng
xiǎo qiān qiáng   cháng jiāng yuè shí cóng shān chū   gāo chuò àn xíng bēi
shuǐ shē tián hēi   huāng tīng niǎo chī jīn shì qīng shì   shuí dào chū shān chí