秋末长兴寺作

唐代 贯休
荒寺古江滨,莓苔地绝尘。长廊飞乱叶,寒雨更无人。 栗不和皱落,僧多到骨贫。行行行未得,孤坐更谁亲。
huāng jiāng bīn   méi tái jué chén cháng láng fēi luàn   hán gèng rén
zhòu luò   sēng duō dào pín xíng xíng xíng wèi   zuò gēng shuí qīn