秋露

宋代 王安石
日月凋何急,荒庭露送秋。 初疑宿雨泫,稍怪晓霜稠。 旷野将驰猎,华堂已御裘。 空令半夜鹤,抱此一端愁。
yuè diāo   huāng tíng sòng qiū
chū 宿 xuàn   shāo guài xiǎo shuāng chóu
kuàng jiāng chí liè   huá táng qiú
kōng lìng bàn   bào duān chóu