秋柳

清代 黄锡朋
夕阳楼阁减浓阴,无数残蝉噪故林。春竟何归肠欲断,物犹如此泣难禁。 玉阑干外霜千树,红板桥头月一砧。回首章台悲往事,花骢系处怕重寻。
yáng lóu jiǎn nóng yīn   shù cán chán zào lín chūn jìng guī cháng duàn   yóu nán jìn    
lán gān wài shuāng qiān shù   hóng bǎn qiáo tóu yuè zhēn huí shǒu zhāng tái bēi wǎng shì huā   cōng chù zhòng xún