秋凉诗,寄正字十二兄

唐代 李贺
闭门感秋风,幽姿任契阔。大野生素空,天地旷肃杀。 露光泣残蕙,虫响连夜发。房寒寸辉薄,迎风绛纱折。 披书古芸馥,恨唱华容歇。百日不相知,花光变凉节。 弟兄谁念虑,笺翰既通达。青袍度白马,草简奏东阙。 梦中相聚笑,觉见半床月。长思剧寻环,乱忧抵覃葛。
mén gǎn qiū fēng   yōu 姿 rèn kuò shēng kōng   tiān kuàng shā
guāng cán huì   chóng xiǎng lián fèi fáng hán cùn huī báo   yíng fēng jiàng shā zhé
shū yún   hèn chàng huá róng xiē bǎi xiāng zhī   huā guāng biàn liáng jié
xiōng shuí niàn   jiān hàn tōng qīng páo bái   cǎo jiǎn zòu dōng què
mèng zhōng xiāng xiào   jué jiàn bàn chuáng yuè cháng xún huán   luàn yōu tán