秋兰香

宋代 陈亮
未老金茎,些子正气,东篱淡伫齐芳。分头添样白,同局几般黄。向闲处、须一一排行。浅深馓间新妆。那陶令,漉他谁酒,趁醒消详。 况是此花开后,便蝶乱无花,管甚蜂忙。你从今、采却蜜成房。秋英诚商量。多少为谁,甜得清凉。待说破,长生真诀,要饱风霜。
wèi lǎo jīn jīng   xiē zhèng   dōng dàn zhù fāng fēn tóu tiān yàng bái   tóng bān huáng xiàng xián chǔ pái háng qiǎn shēn sǎn jiān xīn zhuāng táo lìng   shuí jiǔ   chèn xǐng xiāo xiáng
kuàng shì huā kāi hòu   biàn 便 dié luàn huā   guǎn shén fēng máng cóng jīn cǎi què chéng fáng qiū yīng chéng shāng liáng duō shǎo wèi shuí   tián qīng liáng dài shuō   cháng shēng zhēn jué   yào bǎo fēng shuāng