秋兰辞

宋代 高似孙
秋兰兮青青,得道兮如素。 娟娟兮好修,行隐隐兮不渝。 夫人兮孰怀,美兰何为兮睹处。 秋兰兮英英,含章兮自明。 山中兮无人,其与谁兮晤倾。 悲复乐兮乐复悲,怅来者兮不可期。 悲莫悲兮有所思,乐莫乐兮心相知。 赠子兮杂佩,朝能来兮夕能会。 暮雨兮生愁。心缭{左忄右戾}兮何能唧。 讯苍苍兮如何,天不语兮云嵯嵯。 吐琬琰兮自通,宛清扬兮山阿。 望美人兮不来,具寥寥兮浩歌。 云裾兮风裳,引沆瀣兮朝阳。 澹自乐兮僾尚羊,岂无人兮而不香。
qiū lán qīng qīng   dào  
juān juān hǎo xiū   xíng yǐn yǐn  
rén shú huái 怀   měi lán wéi chù  
qiū lán yīng yīng   hán zhāng míng  
shān zhōng rén   shuí qīng  
bēi bēi   chàng lái zhě  
bēi bēi yǒu suǒ   xīn xiāng zhī  
zèng pèi   cháo néng lái néng huì  
shēng chóu xīn liáo zuǒ   { xin yòu   } néng    
xùn cāng cāng   tiān yún cuó cuó  
wǎn yǎn tōng   wǎn qīng yáng shān ē  
wàng měi rén lái   liáo liáo hào  
yún fēng shang   yǐn hàng xiè zhāo yáng  
dàn ài shàng yáng   rén ér xiāng