秋来益觉顽健时一出游意中甚适杂赋五字十首 其三

宋代 陆游
原野无闲土,乡闾有老人。疾平行已健,秋晚醉差频。 啄黍黄鸡嫩,迎霜紫蟹新。百年元任运,一笑却关身。
yuán xián   xiāng yǒu lǎo rén píng xíng jiàn   qiū wǎn zuì chà pín
zhuó shǔ huáng nèn   yíng shuāng xiè xīn bǎi nián yuán rèn yùn   xiào què guān shēn