秋来瘦甚而益健戏作

宋代 陆游
莫笑形羸不自支,清虚正与老人宜。 矛头淅米谁能食,甑里生尘却自奇。 独钓又逢秋晚後,安眠常到日高时。 迩来久雨墙垣壤,砟竹东冈自作篱。
xiào xíng léi zhī   qīng zhèng lǎo rén
máo tóu shuí néng shí   zèng shēng chén què
diào yòu féng qiū wǎn hòu   ān mián cháng dào gāo shí
ěr lái jiǔ qiáng yuán rǎng   zhǎ zhú dōng gāng zuò