秋来苦贫戏作

宋代 陆游
闭门高卧养吾真,说著生涯笑倒人。 奴闵囊空辞雇直,婢愁爨冷拾炊薪。 羹能有糁犹为泰,地到无锥始是贫。 一饭不妨支一日,读书常媿聒比邻。
mén gāo yǎng zhēn   shuō zhù shēng xiào dào rén
mǐn náng kōng zhí   chóu cuàn lěng shí chuī xīn
gēng néng yǒu sǎn yóu wèi tài   dào zhuī shǐ shì pín
fàn fáng zhī   shū cháng kuì 媿 guā lín