秋空

唐代 齐己
已觉秋空极,更堪寥泬青。只应容好月,争合有妖星。 耿耿高河截,翛翛一雁经。曾于洞庭宿,上下彻心灵。
jué qiū kōng   gèng kān liáo jué qīng zhǐ yìng róng hǎo yuè   zhēng yǒu yāo xīng
gěng gěng gāo jié   xiāo xiāo yàn jīng céng dòng tíng 宿   shàng xià chè xīn líng