秋可哀

魏晋 夏侯湛
秋可哀兮哀秋日之萧条。火回景以西流。天既清而气高。 壤含素霜。山结玄霄。月延路以增夜。日迁行以收晖。 屏絺绤于笥匣。纳纶缟以授衣。秋可哀兮哀新物之陈芜。 绸筱朔以敛稀。密叶槭以损疏。雁擢翼于太清。燕蟠形乎榛墟。 秋可哀兮良夜之遥长。月翳翳以隐云。星胧胧以投光。 映前轩之疏幌。照后帷之闲房。拊轻衾而不寐。临虚槛而褰裳。 感时迈以兴思。情怆怆以含伤。秋可哀兮哀南亩之菜荒。 既采萧于大陆兮又刈兰乎崇冈。
qiū āi āi qiū zhī xiāo tiáo huǒ huí jǐng 西 liú tiān qīng ér gāo
rǎng hán shuāng shān jié xuán xiāo yuè yán zēng qiān xíng shōu huī
píng chī xiá lún gǎo shòu qiū āi āi xīn zhī chén
chóu xiǎo shuò liǎn sǔn shū yàn zhuó tài qīng yàn pán xíng zhēn
qiū āi liáng zhī yáo cháng yuè yǐn yún xīng lóng lóng tóu guāng
yìng qián xuān zhī shū huǎng zhào hòu wéi zhī xián fáng qīng qīn ér mèi lín kǎn ér qiān cháng
gǎn shí mài xīng qíng chuàng chuàng hán shāng qiū āi āi nán zhī cài huāng
cǎi xiāo yòu lán chóng gāng