求客

宋代 文天祥
眼看铜驼燕雀羞,东风花柳自皇州。 白云万里易成梦,明月一间都是愁。 男子铁心无地着,故人血泪向天流,鸡鸣曾脱函关厄,还有当年此客不。
yǎn kàn tóng tuó yàn què xiū   dōng fēng huā liǔ huáng zhōu
bái yún wàn chéng mèng   míng yuè jiān dōu shì chóu
nán tiě xīn zhe   rén xuè lèi xiàng tiān liú   míng céng tuō hán guān è   hái yǒu dāng nián