秋居寄王相公三首

唐代 贯休
禅林蝉□落,地燥可生苔。好句慵收拾,清风作么来。 饼唯餐喜悦,社已得宗雷。还似山中日,柴门更不开。 松声高似瀑,药熟色如花。谁道全无病,时犹不在家。 山童舂菽粉,园叟送银瓜。谁访孙弘阁,谈玄到日斜。 气与非常合,常人争得知。直须穷到底,始是出家儿。 阁雀衔红粟,邻僧背古碑。只应王与谢,时有沃州期。
chán lín chán   luò   zào shēng tái hǎo yōng shōu shí   qīng fēng zuò lái
bǐng wéi cān yuè   shè zōng léi hái shì shān zhōng   chái mén gèng kāi
sōng shēng gāo shì   yào shú huā shuí dào quán bìng   shí yóu zài jiā
shān tóng chōng shū fěn   yuán sǒu sòng yín guā shuí fǎng 访 sūn hóng   tán xuán dào xié
fēi cháng   cháng rén zhēng de zhī zhí qióng dào   shǐ shì chū jiā ér
què xián hóng   lín sēng bèi bēi zhǐ yìng wáng xiè   shí yǒu zhōu