秋菊

宋代 李廌
春花富红紫,黄菊与秋宜。 风劲幽香怯,露曦寒艳滋。 孤标虽独步,呈秀此何迟。 欲待群芳歇,专荣占一时。
chūn huā hóng   huáng qiū
fēng jìn yōu xiāng qiè   hán yàn
biāo suī   chéng xiù chí
dài qún fāng xiē   zhuān róng zhàn shí