秋景 远客坐长夜

宋代 刘辰翁
身是秋风客,游梁更赋梁。此时家在远,独坐夜偏长。 岁月黑貂晚,江湖白雁霜。乌皮人兀兀,蟾影海茫茫。 扣角馀三叹,闻鸡悄四荒。炉烟秋伏枕,谁念待班行。
shēn shì qiū fēng   yóu liáng gēng liáng shí jiā zài yuǎn   zuò piān cháng    
suì yuè hēi diāo wǎn   jiāng bái yàn shuāng rén chán   yǐng hǎi máng máng    
kòu jiǎo sān tàn   wén qiāo huāng yān qiū zhěn shuí   niàn dài bān háng