秋景 乞巧文

宋代 刘辰翁
能拙吾无比,高灵昔有闻。不知天下巧,乞以世间文。 果列空庭露,香浮入汉云。天孙何冉冉,柳子盖云云。 有说能要我,无才可赠君。绛衣持节后,穷达竟何分。
néng zhuō   gāo líng yǒu wén zhī tiān xià qiǎo   shì jiān wén    
guǒ liè kōng tíng   xiāng hàn yún tiān sūn rǎn rǎn liǔ   zi gài yún yún    
yǒu shuō néng yào   cái zèng jūn jiàng chí jié hòu qióng   jìng fēn