秋景 其二 门掩候虫秋

宋代 刘辰翁
候虫鸣寂寂,秋老独何村。怨语动行路,居人卧掩门。 无谁倚朱户,随意闭黄昏。岁暮已如此,蛩声胡与言。 孤灯销驿梦,残月落空垣。白雁来天地,何由见泪痕。
hòu chóng míng   qiū lǎo cūn yuàn dòng xíng   rén yǎn mén    
shuí zhū   suí huáng hūn suì qióng   shēng yán    
dēng xiāo 驿 mèng   cán yuè luò kōng yuán bái yàn lái tiān   yóu jiàn lèi hén