秋霁·虹影侵阶

宋代 佚名
虹影侵阶,乍雨歇长空,万里凝碧。孤鹜高飞,落霞相映,远状水乡秋色。黯然望极。动人无限愁如织。又听得。云外数声,新雁正嘹呖。当此暗想,画阁轻抛,杳然殊无,些个消息。漏声稀、银屏冷落,那堪残月照窗白。衣带顿宽犹阻隔。算此情苦,除非宋玉风流,共怀伤感,有谁知得。
hóng yǐng qīn jiē   zhà xiē cháng kōng   wàn níng gāo fēi   luò xiá xiāng yìng   yuǎn zhuàng shuǐ xiāng qiū àn rán wàng dòng rén xiàn chóu zhī yòu tīng yún wài shù shēng   xīn yàn zhèng liáo dāng àn xiǎng   huà qīng pāo   yǎo rán shū   xiē xiāo xi lòu shēng yín píng lěng luò   kān cán yuè zhào chuāng bái dài dùn kuān yóu suàn qíng   chú fēi sòng fēng liú   gòng huái 怀 shāng gǎn   yǒu shéi zhī