秋郊别意为汝南孟翁补作二首 其二

明代 边贡
桑梓在何许,蔼蔼汝南村。绿丛带长薄,清川映柴门。 言别上春时,当秋始来还。禾黍一已穫,膴膴见高原。 落日樵牧归,凉风散鸡豚。登堂见邻叟,呼儿具盘飧。 依依丘中情,款款醉后言。即尔足为乐,安用乘华轩。
sāng zài   ǎi ǎi nán cūn cóng 绿 dài cháng báo qīng   chuān yìng chái mén    
yán bié shàng chūn shí   dāng qiū shǐ lái huán shǔ huò   jiàn gāo yuán    
luò qiáo guī   liáng fēng sàn tún dēng táng jiàn lín sǒu   ér pán sūn    
qiū zhōng qíng   kuǎn kuǎn zuì hòu yán ěr wéi ān   yòng chéng huá xuān