秋江引

宋代 方岳
水天一色磨古铜,落日欲没芦花风。 双飞野鸭忽惊起,渔歌渐远秋江空。 烟波渺渺无终极,中有江南未归客。 短篷夜泊洲渚寒,孤雁横江声正急。
shuǐ tiān tóng   luò méi huā fēng  
shuāng fēi jīng   jiàn yuǎn qiū jiāng kōng  
yān miǎo miǎo zhōng   zhōng yǒu jiāng nán wèi guī  
duǎn péng zhōu zhǔ hán   yàn héng jiāng shēng zhèng