秋江独钓二首 其一
老翁何事苦垂竿,霜落吴江水已寒。徒有鲈鱼堪作脍,明时谁肯便休官。
lǎo
老
wēng
翁
hé
何
shì
事
kǔ
苦
chuí
垂
gān
竿
,
shuāng
霜
luò
落
wú
吴
jiāng
江
shuǐ
水
yǐ
已
hán
寒
。
。
tú
徒
yǒu
有
lú
鲈
yú
鱼
kān
堪
zuò
作
kuài
脍
,
míng
明
shí
时
shuí
谁
kěn
肯
biàn
便
xiū
休
guān
官
。
。