秋江辞

宋代 张玉娘
烟迷浦口人迹稀,老松瘦竹横斜晖。舟人鲙切莼羹美,竹叶香清蟹正肥。 醉眠篷底呼不醒,一任春风吹鬓影。起来霜月白满天,淅沥蒹葭凉夜静。
yān kǒu rén   lǎo sōng shòu zhú héng xié huī zhōu rén kuài qiè chún gēng měi   zhú xiāng qīng xiè zhèng féi
zuì mián péng xǐng   rèn chūn fēng chuī bìn yǐng lai shuāng yuè bái mǎn tiān   jiān jiā liáng jìng