秋江

明代 王世贞
秋江有殊色,木落芙蓉鲜。飒尔一鸿去,天空波淼然。 偶来维楫步,忽忆伐檀篇。欲采谁堪寄,徘徊空自怜。
qiū jiāng yǒu shū   luò róng xiān ěr hóng 鸿 tiān   kōng miǎo rán    
ǒu lái wéi   tán piān cǎi shuí kān pái   huái kōng lián