秋霁

宋代 周密
感岁华之摇落,不能不以之兴怀也。酒阑日暮,怃然成章。 重到西泠,记芳园载酒,画船横笛。水曲芙蓉,渚边鸥鹭,依依似曾相识。年芳易失。段桥几换垂杨色。谩自惜。愁损庚郎,霜点鬓华白。 残蛩露草,怨蝶寒花,转眼西风,又成陈迹。叹如今、才消量减,尊前孤负醉吟笔。欲寄远情秋水隔。旧游空在,凭高望极斜阳,乱山浮紫,暮云凝碧。
gǎn suì huá zhī yáo luò   néng zhī xīng huái 怀 jiǔ lán   rán chéng zhāng
zhòng dào 西 líng   fāng yuán zài jiǔ   huà chuán héng shuǐ róng   zhǔ biān ōu   céng xiāng shí nián fāng shī duàn qiáo huàn chuí yáng mán chóu sǔn gēng láng   shuāng diǎn bìn huá bái
cán qióng cǎo   yuàn dié hán huā   zhuǎn yǎn 西 fēng   yòu chéng chén tàn jīn cái xiāo liàng jiǎn   zūn qián zuì yín yuǎn qíng qiū shuǐ jiù yóu kōng zài   píng gāo wàng xié yáng   luàn shān   yún níng